Việc Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) thông báo rời khỏi OPEC, có hiệu lực từ ngày 1/5/2026, đánh dấu sự thay đổi đáng kể trong cấu trúc nguồn cung dầu thô của nhóm. Là quốc gia sở hữu năng lực khai thác dầu thô lớn thứ ba trong OPEC tính đến năm 2025 (sau Ả Rập Xê Út và Iraq), sự rút lui của UAE đã ảnh hưởng trực tiếp đến thị phần của khối trên bản đồ năng lượng thế giới.
Biến động về sản lượng và năng lực khai thác
Trong năm 2025, trước khi xảy ra xung đột tại Iran (ngày 28/2/2026) và tình trạng đóng cửa eo biển Hormuz, các dữ liệu về UAE ghi nhận:
Sản lượng dầu thô: Trung bình đạt 3,4 triệu thùng/ngày (b/d).
Năng lực khai thác thực tế: Ước tính đạt 4,2 triệu thùng/ngày (b/d).
Xét trên quy mô toàn khối, năm 2025, tổng sản lượng của OPEC đạt khoảng 28 triệu thùng/ngày, chiếm 35% tổng sản lượng dầu thô toàn cầu. Nếu loại trừ sản lượng của UAE, thị phần này của OPEC sẽ giảm xuống mức 31%. Đối với nhóm OPEC+ (Tuyên bố Hợp tác), thị phần cũng chịu sự sụt giảm tương ứng từ 46% xuống còn khoảng 42%.
Vai trò trong quản trị cung cầu
Kể từ khi hình thành vào năm 2016 nhằm ứng phó với biến động giá dầu từ sản lượng dầu đá phiến Hoa Kỳ, OPEC+ đã duy trì cơ chế phối hợp cắt giảm tự nguyện nhằm ổn định thị trường. Trong các thỏa thuận từ tháng 4/2023, UAE và Ả Rập Xê Út là những quốc gia thực hiện cắt giảm sản lượng lớn nhất, ngay cả khi UAE vẫn tiếp tục mở rộng năng lực khai thác của mình.
Tối ưu hóa logistics trong bối cảnh eo biển Hormuz đóng cửa
Sự kiện đóng cửa eo biển Hormuz sau xung đột tại Iran đã đặt ra thách thức lớn về vận tải dầu thô. Trong khu vực, chỉ có UAE và Ả Rập Xê Út duy trì được khả năng xuất khẩu nhờ vào các tuyến đường ống chiến lược:
UAE: Sử dụng đường ống dầu thô Abu Dhabi (ADCOP) để chuyển hướng xuất khẩu về cảng Fujairah (Vịnh Oman), nằm ngoài phạm vi eo biển Hormuz. Công suất vận chuyển hiện tại đạt 1,8 triệu thùng/ngày, với kế hoạch tăng gấp đôi công suất vào năm 2027.
Ả Rập Xê Út: Vận hành đường ống Đông-Tây với công suất 7 triệu thùng/ngày đến cảng Yanbu trên Biển Đỏ (trong đó 5 triệu thùng/ngày dành cho xuất khẩu, phần còn lại phục vụ tiêu thụ nội địa).
Nhờ vào hạ tầng đường ống này, sản lượng dầu thô bị đình trệ (shut-in) của UAE và Ả Rập Xê Út thấp hơn đáng kể so với các nhà sản xuất Trung Đông khác vốn phụ thuộc hoàn toàn vào luồng vận tải qua eo biển Hormuz. Dù các kỳ họp OPEC+ vẫn tiếp tục duy trì mục tiêu điều tiết sản lượng dựa trên cân đối cung cầu toàn cầu, việc eo biển Hormuz bị phong tỏa trên thực tế đã hạn chế dư địa tăng sản lượng của các quốc gia trong khu vực.
Nguồn tin: Xangdau.net






















