
Khi Mỹ chiến đấu với các đối thủ OPEC + của mình về định hướng giá dầu toàn cầu (Trump muốn giữ giá dầu giảm, trong khi Saudi và Nga, quay cuồng nhiều năm vì giá quá thấp để cân bằng ngân sách, đang hy vọng sẽ đẩy giá lên cao hơn với một đợt cắt giảm sản xuất khác), thì 12 siêu tàu chở dầu đang băng qua Đại Tây Dương có thể nói cho chúng ta biết rất nhiều về động lực cung thay đổi trong thị trường dầu mỏ toàn cầu.
Các tàu chở dầu này đã và đang trải qua một lộ trình dài hàng ngàn dặm mà không có hàng hóa gì khác ngoài một số nước biển cần thiết để giữ cho tàu thăng bằng. Tất nhiên, những lúc bình thường, các con tàu này sẽ chứa đầy dầu Trung Đông có hàm lượng lưu huỳnh cao, nặng để giao cho các nhà máy lọc dầu ở những nơi như Houston hoặc New Orleans.
Nhưng đây không phải là thời gian "bình thường". Sau thỏa thuận OPEC + để cắt giảm 1,5 triệu thùng/ngày, các tàu đang vận chuyển dầu ít hơn – bỏ bớt lợi nhuận trên một nửa hành trình của họ - chỉ để họ có thể chở được dầu thô nhẹ mà các nhà sản xuất đá phiến của Mỹ - vốn đã nhanh chóng biến Mỹ thành một nước xuất khẩu dầu ròng lần đầu tiên vào cuối năm ngoái - đã và đang bơm không ngừng nghỉ, theo Bloomberg.
Đó là một sự hy sinh của những chủ tàu, những con tàu đang di chuyển 21.000 dặm mà không có gì để chở.
12 tàu đang thực hiện chuyến hành trình lên tới 21.000 dặm đi từ châu Á, tất cả các con đường xung quanh Nam Phi, không chở gì khác ngoài nước biển để tàu được ổn định vì các nhà sản xuất Trung Đông đang hạn chế nguồn cung. Tuy nhiên, khối lượng dầu thô nhẹ của Mỹ đang bùng nổ vẫn phải được xuất khẩu, và không có đủ siêu tàu chở dầu ở Đại Tây Dương cho công việc này. Vì vậy, những tàu đi từ Châu Á đang đi tàu không tới.
Warren Patterson, người đứng đầu bộ phận chiến lược hàng hóa tại ING Bank NV ở Amsterdam cho biết, “điều đang dẫn đến việc này là thị trường dầu của Mỹ đang có vẻ khá bi quan với các ước tính sản xuất trong nước có xu hướng cao hơn và tồn kho dầu thô tăng liên tục mà chúng ta đã thấy trong vài tuần qua. Đồng thời, việc cắt giảm của OPEC đang hỗ trợ các loại dầu quốc tế như Brent, tạo ra động lực xuất khẩu”.
Khi nguồn cung OPEC + giảm, các chủ tàu đang chuyển sang Mỹ để tăng trưởng lợi nhuận, các nhà phân tích cho biết.
Các chủ tàu đang dựa vào xuất khẩu của Mỹ để giúp thị trường tàu chở dầu chịu được những hạn chế về nguồn cung của Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ và đồng minh trong đó có Nga. Các nhà phân tích trong ngành, những người thực ra đã nâng ước tính mức thu nhập mà các tàu sẽ kiếm được trong năm nay sau khi hiệp ước OPEC + được công bố vào tháng 12, đang viện dẫn đến các chuyến hàng từ Mỹ tăng như là một yếu tố đóng góp.
Theo các nhà môi giới tàu, thường có ba hoặc bốn tàu siêu tốc để trống - các tàu chở dầu thô rất lớn trong thuật ngữ ngành dầu mỏ (VLCC) - sẽ đi tàu không đến Mỹ bất cứ lúc nào, theo các nhà môi giới tàu.
Sự thay đổi này đã tạo ra hiệu ứng dây chuyền trên thị trường tàu biển. Thu nhập hàng ngày của các VLCC, loại tàu có thể chuyên chở hai triệu thùng dầu, trên tuyến đường chuẩn từ Trung Đông đến Trung Quốc đã tăng gấp đôi kể từ tuần trước lên 29.494 USD, theo dữ liệu của Baltic Exchange.
Và với chênh lệch giữa dầu thô WTI và Brent đang nới rộng trở lại mức đã đạt được trong vụ sụp đổ giá dầu tháng Mười, việc cắt giảm sản lượng của OPEC + đang ngày càng giống như sự lựa chọn của Sophie: Hoặc cắt giảm sản lượng và nhường thêm thị phần cho Mỹ (dầu thô đá phiến cũng hưởng lợi bởi vì nó dễ dàng hơn để xử lý thành xăng), hoặc dừng việc cắt giảm và chấp nhận rằng giá sẽ vẫn ở mức thấp trong tương lai gần. Mặc dù chưa rõ OPEC + sẽ quyết định điều gì tại cuộc họp sắp tới tại Vienna (liệu các thành viên OPEC+ có chịu nhượng bộ Saudi và đồng ý với một liên minh mới bao gồm Nga và các đồng minh CIS của họ với tư cách là đối tác hoàn toàn?), nhưng có một điều có vẻ chắc chắn là: Các nhà sản xuất dầu đá phiến ở Permian không có dấu hiệu chậm lại.
Nguồn tin: xangdau.net