Để sử dụng Xangdau.net, Vui lòng kích hoạt javascript trong trình duyệt của bạn.

To use Xangdau.net, Please enable JavaScript in your browser for better use of the website.

Loader

Kịch bản thị trường dầu mỏ: Leo thang hay đình chiến trong bối cảnh eo biển Hormuz tiếp tục đóng cửa

Thị trường dầu mỏ ghi nhận mức giảm hơn 6% trong phiên giao dịch ngày thứ Hai — với giá dầu WTI ở mức 83,75 USD và Brent ở mức 86,73 USD — sau khi Mỹ tạm dừng các cuộc không kích nhắm vào Iran và Tehran phát tín hiệu tạm ngưng giao tranh vào dịp cuối tuần. Tuy nhiên, eo biển Hormuz vẫn đóng cửa, đồng nghĩa với việc thị trường hiện tại chỉ cách một bản tin nóng để đảo chiều theo bất kỳ hướng nào.

Cục diện thị trường hiện tại

Biến động trong tháng qua phản ánh rõ bức tranh cung cầu: giá dầu WTI tăng 20,8% trong 30 ngày và tăng 45,7% từ đầu năm đến nay — một đợt bứt phá do xung đột đẩy giá từ vùng giữa 50 USD. Đợt bán tháo hiện tại chủ yếu do khoản phí rủi ro chiến sự (ceasefire premium) đang thu hẹp. Dù vậy, eo biển Hormuz — nơi chuyên chở khoảng 20% nguồn cung dầu toàn cầu — vẫn đang bị phong tỏa. Điểm nghẽn đơn lẻ này chính là bản lề định hình cho cả hai kịch bản dưới đây:

Kịch bản 1 — Xung đột leo thang trở lại (Giá dầu tăng - Bullish)

Ngòi nổ hiện hữu khi Saudi Arabia vừa đánh chặn các thiết bị bay không người lái do Iran hậu thuẫn nhắm vào các cơ sở dầu mỏ. Một lệnh ngừng bắn dựa trên nguyên tắc "tạm hoãn chừng nào lệnh hoãn còn hiệu lực" thực chất chỉ là chiếc lò xo bị nén.

Các yếu tố có thể đẩy giá dầu tăng cao:

* Eo biển Hormuz tiếp tục đóng cửa hoặc diễn biến tồi tệ hơn — việc đóng cửa một phần đã loại bỏ khoảng 20% nguồn cung đường biển; sự phong tỏa kéo dài toàn diện có thể đẩy giá Brent hướng tới vùng 110–120 USD.

* Hoạt động trả đũa của Iran tái diễn — bất kỳ đợt không kích mới nào từ Mỹ hoặc Israel sẽ khôi phục toàn bộ mức phí rủi ro chỉ trong vài giờ.

* Hạ tầng của Saudi bị tấn công — một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái thành công nhắm vào các cơ sở tầm cỡ Aramco có thể gây ra cú sốc tăng giá 15–25 USD/thùng qua đêm.

* Xung đột thông qua lực lượng ủy nhiệm tại Iraq — việc đánh chặn thiết bị bay không người lái cho thấy các lực lượng dân quân liên kết với Iran vẫn hoạt động tích cực; một cuộc tấn công thành công vào hạ tầng vùng Vịnh sẽ định giá lại rủi ro nguồn cung ngay lập tức.

Mục tiêu tăng giá ngắn hạn: Brent đạt 95–105 USD khi xung đột tái bùng nổ; vượt 115 USD nếu việc đóng cửa eo biển Hormuz trầm trọng hơn.

Kịch bản 2 — Lệnh đình chiến duy trì (Giá dầu giảm - Bearish)

Thị trường đang định giá lại kịch bản "tạm hoãn" — mức giảm 6% trong phiên cho thấy lượng phí rủi ro chiến sự từng được cộng dồn lớn đến mức nào.

Các yếu tố giữ áp lực giảm giá dầu:

* Eo biển Hormuz mở cửa trở lại — ngay cả việc mở cửa một phần cũng sẽ giải phóng khoảng 2–4 triệu thùng/ngày lưu lượng cung ứng bị kìm nén; điều này có thể kéo WTI trở lại vùng 70–75 USD.

* Chủ nghĩa cơ hội từ OPEC+ — khi giá duy trì ở mức cao, các nhà sản xuất đối mặt với cám dỗ ngầm nâng sản lượng vượt hạn ngạch; mức tuân thủ lịch sử thường suy yếu trong các cửa sổ giá cao.

* Phản ứng tiêu cực từ sự phá hủy nhu cầu (demand destruction) — mức tăng 45,7% từ đầu năm của WTI bắt đầu gây áp lực lên nhu cầu công nghiệp; sự tạm hoãn kéo dài làm gia tăng các điểm nứt bên phía cầu.

* Tín hiệu thỏa thuận hạt nhân Iran — bất kỳ tiến triển ngoại giao nào bình thường hóa xuất khẩu của Iran (vốn ở mức khoảng 3,5 triệu thùng/ngày vào thời điểm đỉnh cao) sẽ bổ sung thêm một lớp dư thừa cấu trúc.

Mục tiêu giảm giá ngắn hạn: WTI về mức 72–78 USD nếu eo biển Hormuz mở cửa và lệnh ngừng bắn duy trì 2–3 tuần; xuống dưới 70 USD nếu mức tuân thủ của OPEC+ đồng thời sụt giảm.

Biến số ẩn chưa được định giá

Biên độ giao dịch trong 52 tuần của WTI trải dài từ 54,98 USD đến 117,63 USD — một biên độ 63 USD mang đặc tính của một hợp đồng quyền chọn địa chính trị hơn là một thị trường thông thường. Điểm giữa (khoảng 86 USD) gần như trùng khớp với mức giá hiện tại của dầu Brent, cho thấy thị trường đang định giá xác suất 50/50 giữa kịch bản giải quyết xung đột và kịch bản tái leo thang. Sự bất đối xứng nằm ở chỗ: các đợt tăng giá do leo thang diễn ra rất nhanh và sắc nét (tính bằng giờ); trong khi việc định giá lại khi hạ nhiệt diễn ra từ từ (tính bằng ngày đến tuần). Tỷ lệ rủi ro - phần thưởng hiện tại nghiêng về độ biến động hơn là một hướng đi cụ thể.

Nguồn tin: Xangdau.net

ĐỌC THÊM