Nga và Trung Quốc được cho là đang gia tăng mức độ hỗ trợ đối với Iran thông qua việc cung cấp thông tin tình báo, hệ thống định vị vệ tinh và các thiết bị quân sự tiên tiến. Động thái này đang tạo ra áp lực đè nặng lên an ninh năng lượng toàn cầu khi các tuyến vận tải dầu mỏ và khí đốt cốt lõi, bao gồm eo biển Hormuz và eo biển Bab el-Mandeb, liên tục đối mặt với nguy cơ bị gián đoạn.
Trong bối cảnh xung đột leo thang tại vùng Vịnh — trung tâm khai thác dầu khí lớn nhất thế giới — sự can dự của Nga và Trung Quốc trước đây chủ yếu dừng lại ở mức độ bảo bọc ngoại giao, hậu cần kinh tế và cung cấp các linh kiện vi điện tử dùng để sản xuất vũ khí. Tuy nhiên, các báo cáo tình báo gần đây cho thấy liên minh này đã bước ra khỏi bóng tối.
Về phía Nga, Moscow đang chủ động cung cấp dữ liệu theo dõi và tọa độ thời gian thực về các mục tiêu của Mỹ, giúp Iran nâng cao độ chính xác của các đợt đáp trả bằng tên lửa. Bên cạnh đó, hệ thống dẫn đường vệ tinh GLONASS của Nga đã được tích hợp trực tiếp vào các dòng máy bay không người lái (UAV) của Iran, cho phép vượt qua các hệ thống gây nhiễu điện tử của phương Tây. Việc kết hợp công nghệ này với hệ thống định vị BeiDou-3 của Trung Quốc giúp các phương tiện bay không người lái của Tehran duy trì độ chính xác chưa từng có khi nhắm vào các căn cứ của Mỹ và đồng minh do hoạt động trên các dải tần số vô tuyến hoàn toàn khác biệt.
Về phía Trung Quốc, các nguồn tin tình báo cho biết Iran đang tiếp nhận tới 400 hệ thống phòng không vác vai (MANPADS) do Trung Quốc sản xuất. Loại vũ khí này có độ chính xác cao trong việc tiêu thụ các mục tiêu bay thấp như trực tháp và UAV nhờ sử dụng đầu dò hồng ngoại và tử ngoại khóa chặt nguồn nhiệt động cơ, hoàn toàn miễn nhiễm với các biện pháp đối phó điện tử thông thường, qua đó thách thức trực tiếp ưu thế không quân tầm thấp của Mỹ.
Sự chuyển dịch chiến lược này nhằm mục đích kìm hãm nỗ lực tái thiết lập ảnh hưởng của Washington tại Trung Đông. Quyết định phong tỏa eo biển Hormuz — nơi vận chuyển khoảng 30% sản lượng dầu thô và 10% khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) toàn cầu — của Iran đã giáng một đòn mạnh vào chuỗi cung ứng năng lượng quốc tế. Thêm vào đó, việc lực lượng Houthi hậu thuẫn bởi Tehran đe dọa mở rộng phong tỏa tại eo biển Bab el-Mandeb có nguy cơ cô lập thêm 12% nguồn cung dầu thô và 8% lượng LNG thế giới.
Trong khi các nhà cung cấp năng lượng tại vùng Vịnh hứng chịu tổn thất nặng nề và đặt dấu hỏi về năng lực bảo vệ từ hệ thống phòng thủ Mỹ, Bắc Kinh lại nắm giữ lợi thế điều tiết then chốt. Theo các điều khoản của Thỏa thuận Hợp tác Toàn diện 25 năm giữa Iran và Trung Quốc, kết hợp với mạng lưới cơ sở hạ tầng trong Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI) tại Djibouti và Eritrea, Trung Quốc kiểm soát phần lớn tài nguyên dầu khí cũng như các huyết mạch hàng hải chiến lược của Tehran. Các siêu tàu chở dầu mang cờ Trung Quốc (như các tàu Cosnew Lake và Xin Long Yang) vẫn duy trì hải trình an toàn, vận chuyển hàng triệu thùng dầu thô của Ả Rập Xê-út và UAE qua eo biển Bab el-Mandeb mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Chiến lược hiện tại của Bắc Kinh là để Washington tiêu hao nguồn lực tên lửa và quân trang trong một cuộc xung đột kéo dài, từ đó định vị bản thân làm trung gian hòa giải tiềm năng nhằm định hình lại trật tự địa chính trị và giảm thiểu áp lực từ phương Tây đối với vấn đề Đài Loan. Trong khi đó, Washington tiếp tục phát tín hiệu cứng rắn khi phối hợp cùng Ả Rập Xê-út không kích các lực lượng dân quân tại Iraq, đồng thời tận dụng các đối tác khu vực như Ukraine nhằm siết chặt chuỗi cung ứng hậu cần quân sự của Iran.
Nguồn tin: Xangdau.net






















