Một cuộc khảo sát mới công bố hôm thứ Hai cho thấy, 90% doanh nghiệp toàn cầu dự kiến sẽ điện khí hóa hoạt động của họ vào năm 2035 trong bối cảnh bất ổn địa chính trị làm gia tăng sự biến động về nguồn cung và giá nhiên liệu hóa thạch.
Cuộc thăm dò ý kiến do công ty tư vấn Public First thực hiện trên khắp các nền kinh tế trọng điểm và thị trường mới nổi, được ủy thác bởi E3G, We Mean Business Coalition và Global Renewables Alliance.
Cuộc khảo sát được tiến hành vào cuối tháng 4 với 1.994 CEO, phó chủ tịch, giám đốc hoặc quản lý cấp cao của các tổ chức vừa và lớn tại 18 thị trường về quan điểm của họ đối với việc điện khí hóa trong bối cảnh gián đoạn nguồn cung dầu khí tại eo biển Hormuz. Cuộc khảo sát được thực hiện tại Úc, Brazil, Trung Quốc, Colombia, Pháp, Đức, Ấn Độ, Indonesia, Nhật Bản, Kenya, Nigeria, Philippines, Ba Lan, Nam Phi, Hàn Quốc, Thổ Nhĩ Kỳ, Vương quốc Anh và Hoa Kỳ.
Tổng cộng 90% người được hỏi kỳ vọng hoạt động kinh doanh của họ sẽ được điện khí hóa vào năm 2035, 91% lãnh đạo doanh nghiệp cho rằng điện khí hóa sẽ cải thiện an ninh năng lượng, và 79% tin rằng sự bất ổn đã khiến việc chuyển đổi sang điện khí hóa trong doanh nghiệp của họ trở nên cấp thiết hơn.
Hầu hết các lãnh đạo doanh nghiệp cũng cho rằng việc chuyển đổi sang hệ thống điện dựa trên năng lượng tái tạo ở quốc gia của họ có khả năng thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và làm cho doanh nghiệp của họ cạnh tranh hơn. Nhưng một tỷ lệ rất lớn, 72% người tham gia khảo sát, lưu ý rằng các chính sách của chính phủ đang tiến triển quá chậm trong việc điện khí hóa, không hỗ trợ tốc độ mà các doanh nghiệp cần. Tổng cộng 62% lãnh đạo doanh nghiệp cho biết họ sẽ chuyển hoạt động kinh doanh nếu chính phủ không hỗ trợ đủ để điện khí hóa hoạt động của họ.
“Đây không phải là cuộc khủng hoảng nhiên liệu hóa thạch đầu tiên, và nó cũng sẽ không phải là cuộc khủng hoảng cuối cùng,” José Manuel Entrecanales, Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành của ACCIONA (Tây Ban Nha), nhận xét về cuộc khảo sát.
Bài học ngày càng rõ ràng: sự phụ thuộc vào nhiên liệu nhập khẩu là một điểm yếu chiến lược và là gánh nặng không cần thiết đối với cán cân thanh toán của các quốc gia không sản xuất nhiên liệu hóa thạch.”






















