Theo Bloomberg, Chevron đang tiến gần đến ngưỡng sản lượng ổn định tại lưu vực Permian - mỏ dầu hàng đầu của Mỹ - và kỳ vọng sự thay đổi này sẽ tạo ra hàng tỷ đô la dòng tiền tự do.
Công ty đang giảm số lượng giàn khoan và đội ngũ khai thác thủy lực (fracking) khi tiến gần đến mục tiêu dài hạn là 1 triệu thùng dầu quy đổi mỗi ngày, mục tiêu mà công ty dự kiến sẽ duy trì đến năm 2040.
"Chúng tôi đang chuyển từ tăng trưởng sản lượng sang ưu tiên tạo ra dòng tiền", Bruce Niemeyer, chủ tịch mảng kinh doanh đá phiến của Chevron, cho biết. "Chúng tôi đã ở giai đoạn đầu của quá trình đó. Chúng tôi đang điều chỉnh các giàn khoan và cụm bơm thủy lực, điều này sẽ giúp giảm lượng vốn đầu tư hàng năm.
Chevron đã giảm số lượng giàn khoan từ 13 xuống còn 9 và đội ngũ khai thác thủy lực từ 4 xuống còn 3 trong năm nay. Việc cắt giảm này dự kiến sẽ thúc đẩy dòng tiền tự do từ Permian tăng thêm 2 tỷ đô la trong năm nay và năm tới, đạt 5 tỷ đô la mỗi năm vào năm 2027, với giả định giá dầu thô Brent trung bình là 60 đô la một thùng.
“Một triệu thùng là mức ổn định phù hợp để chúng tôi tiếp tục thực hiện trong thập kỷ tới,” Niemeyer nói. “Đó là giai đoạn tiếp theo tự nhiên. Chúng tôi muốn tạo ra thứ gì đó ở quy mô lớn, cuối cùng sẽ hỗ trợ các mục tiêu cổ tức của mình.”
Bloomberg viết rằng không giống như sản xuất dầu truyền thống, các giếng đá phiến suy giảm nhanh chóng và đòi hỏi phải tái đầu tư liên tục. Nhưng Chevron tin rằng họ đã giải được bài toán: sau khi tăng trưởng sản lượng 65% trong 5 năm, công ty hiện đang hoạt động ở quy mô và hiệu suất cho phép duy trì sản lượng với chi phí vốn thấp hơn.
“Việc Chevron chuyển từ tăng trưởng sang đi ngang đang đến đúng thời điểm vì thị trường không cần họ để tăng trưởng một cách đáng kể,” Neil Mehta, một nhà phân tích tại Goldman Sachs, cho biết. “Giờ đây, khi hãng đã mở rộng quy mô, điều đúng đắn cần làm là chuyển hướng hoạt động kinh doanh này sang hướng dòng tiền tự do.”
Vị thế của Chevron được củng cố bởi một tài sản hiếm thấy: quyền khai thác khoáng sản được thừa hưởng từ một vụ phá sản đường sắt vào thế kỷ 19. Ban đầu được Texaco mua lại vào những năm 1960, những quyền này - hiện là một phần của Chevron - đồng nghĩa với việc công ty sản xuất khoảng 15% sản lượng dầu Permian với chi phí vốn bằng không.
“Đây là một lợi thế cạnh tranh có ý nghĩa đối với họ với tư cách là một tổ chức,” Mehta nói. “Chevron đã tích hợp điều đó vào danh mục đầu tư của mình và không nhất thiết phải luôn được ghi nhận đầy đủ chi phí cho việc này.”
Trong khi các công ty dầu mỏ lớn khác đã rời khỏi Permian trong thời kỳ suy thoái, Chevron vẫn ở lại. Quyết định đó đã được đền đáp khi dầu đá phiến bùng nổ.
“Quyết định ở lại Permian là rất thận trọng,” Niemeyer nói. “Chúng tôi có xu hướng thâm nhập vào các lưu vực và ở lại trong một thời gian rất dài, và điều đó không đúng với tất cả mọi người.”
Nguồn tin: xangdau.net/Zerohedge.com